Hôm ấy, trời mưa tầm tã. Tôi đang dọn mâm cơm thì chồng tôi – anh Hùng – đẩy cửa bước vào, người ướt sũng, trên tay bế một đứa bé đỏ hỏn được quấn trong chiếc khăn mỏng.
Anh thở hổn hển:
– Em ơi, anh nhặt được nó ở vệ đường… chắc ai đó bỏ rơi…
Tôi sững sờ. Đứa bé tí xíu, khóc yếu ớt, gương mặt nhăn nheo nhưng đáng thương đến lạ. Tôi vốn hiếm muộn, mấy năm chạy chữa chưa có con. Nhìn đứa nhỏ, tim tôi như mềm lại.
– Hay… mình nuôi nó đi anh.
Anh nhìn tôi, ánh mắt có gì đó thoáng qua rất nhanh – lạ lắm, như một tia do dự – nhưng rồi anh gật đầu.
Từ ngày ấy, thằng bé tên Nam lớn lên trong vòng tay của vợ chồng tôi. Nó ngoan ngoãn, sáng dạ, và càng lớn càng giống chồng tôi đến kỳ lạ.
Rồi lời đồn bắt đầu xuất hiện.
“Thằng Hùng nó chối thôi, chứ đứa bé đó là con riêng của nó đấy!”
“Trông y như bố nó, bảo không phải mới lạ!”
“Con vợ thì hiếm muộn, có khi ông ấy trót dại bên ngoài rồi giả vờ ‘nhặt được’ để hợp lý hóa thôi!”
Tôi nghe, cười gượng. Nhưng đêm về, nằm bên cạnh chồng, nước mắt tôi cứ ứa ra. Anh vẫn ôm tôi, vẫn thương tôi, nhưng trong lòng tôi – một vết nứt cứ lớn dần theo năm tháng.
Tôi không hỏi. Vì tôi sợ câu trả lời.
Năm năm sau, tôi sinh được một bé gái. Mọi chuyện tưởng như đã bình yên. Nam vẫn yêu thương em gái như ruột thịt, và gọi tôi là “mẹ” bằng tất cả sự trìu mến.
Thời gian trôi nhanh như gió. Hai mươi năm sau, Nam đỗ thủ khoa Y, trở thành niềm tự hào của cả làng. Hôm nhận giấy báo nhập học, anh Hùng ngã quỵ, phát hiện bị ung thư gan giai đoạn cuối.
Trước lúc mất, anh nắm tay tôi, giọng run run:
– Có chuyện này… anh giấu em hai mươi năm rồi… Nam… đúng là con anh.
Tôi lặng người.
Anh nghẹn ngào kể:
– Hôm ấy… anh gặp lại người yêu cũ, cô ấy vừa sinh con thì chồng bỏ. Cô ấy tuyệt vọng, để lại đứa bé bên vệ đường, nhắn anh nuôi giúp. Anh sợ em tổn thương nên nói dối là nhặt được. Nhưng anh thề, từ ngày đó anh không qua lại gì nữa. Anh chỉ muốn có một gia đình… có em và có con.
Nước mắt tôi rơi không ngừng. Tôi tưởng mình sẽ oán, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại chỉ thấy thương. Hai mươi năm – tình yêu, sự im lặng, và cả lỗi lầm – tất cả hòa vào nhau, khó tách bạch đúng sai.
Ngày đưa tang anh, Nam quỳ lạy trước linh cữu, khóc nghẹn. Khi tôi trao lại bức thư anh để lại, Nam đọc xong, ôm tôi nức nở:
– Con không cần biết ai sinh ra con. Mẹ là người đã nuôi con, dạy con làm người. Với con, mẹ là tất cả.
Tôi gục đầu vào vai nó, thấy lòng nhẹ như mây.
Và khi nhìn lại, tôi mới hiểu: đôi khi, máu mủ không nằm trong huyết thống, mà trong tình yêu đủ lớn để bao dung mọi bí mật.
News
Sau khi mua ô tô, chồng tôi khiến cả nhà vợ không thèm nhìn mặt
Từ ngày chồng mua ô tô, mối quan hệ giữa gia đình tôi với bố mẹ và anh chị trở nên rất tệ. Chuyện bắt nguồn từ việc chồng tôi giữ xe hệt như “thần giữ của”, không chịu cho…
Thông báo khẩn tới tất cả các phương tiện tham gia giao thông ở Hà Nội ngay từ bây giờ
Cấm toàn bộ phương tiện lưu thông trên các tuyến Hàng Trống, Hàng Hòm, Hàng Gai và Lý Thái Tổ. Công an TP Hà Nội vừa ra thông báo phân luồng giao thông phục vụ Chương trình nghệ thuật Chào…
Cậu em họ mượn xe đi chơi Tết Dương lịch, tôi nói ‘không’ khiến cả nhà vợ thay đổi hẳn thái độ
Mượn ô tô vốn là chuyện không hiếm trong các mối quan hệ thân quen, nhất là mỗi dịp lễ, Tết. Thế nhưng, đằng sau những lần “cho mượn cho vui”, không ít chủ xe rơi vào cảnh khó xử,…
Chồng đổ cả bát mắm tôm lên đầu vợ chỉ vì vợ muốn về nhà đẻ
Những ngày cuối năm, không khí Tết Dương lịch 2026 ùa về phố phường với tiếng nhạc rộn ràng và mùi bánh chưng thoang thoảng. Nhà Lan – một căn chung cư nhỏ tầng 12 ở Hà Nội – lại…
Nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày, vợ chồng tôi cãi nhau nảy lửa chuyện về quê nội hay quê ngoại
Nghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về…
Thanh tra Nguyệt ‘Lằn ranh’ ở tuổi U40 có sắc vóc xinh đẹp, sự nghiệp thăng hoa
Trung tá Huyền Sâm công tác tại Nhà hát Kịch Quân đội mới đây đã xuất sắc hóa thân thành công vai diễn thanh tra Nguyệt trong “Lằn ranh”. Ở đời thực, cô vừa có nhan sắc xinh đẹp và…
End of content
No more pages to load