“Tr-ời đ-ất, sinh con mà ăn th–ứ gạo s–ần s–ùi thế kia à? Q–u:ê thật, chắc để lâu m–ốc m–eo!”
Nghe mẹ chồng nói câu đó, tôi đứng ch-eet l-ặng, nước mắt cứ ứ–a r–a mà không dám phản ứng.
Tôi vừa sinh con được 10 ngày, ở cữ trong nhà chồng trên Yên Bái. Chồng đi công trình xa, nhà chỉ còn tôi và bà.
Mẹ tôi ở Nghệ An – thương con gái mới sinh, gửi chuyến xe đêm lên một túi đồ: ít trứng gà, mấy con cá khô và một túi gạo nếp. Bà dặn:
“Con nấu cháo móng giò ăn cho có sữa nuôi cháu, gạo này mẹ để dành từ vụ mùa năm ngoái.”
Tôi mở túi gạo ra, định vo thì nghe bà mẹ chồng tôi ch–ép m–iệng m–ỉa m–ai.
Tôi c–ắn m–ôi, im lặng, chỉ c–úi xuống gạt từng hạt gạo trắng đục trong thau nước.
Nhưng khi chạm tay vào, tôi sững người – trong gạo có gì đó c–ứng c–ứng, l–ạo x–ạo khác thường.
Tôi đổ ra mâm. Rơi ra một túi nilon nhỏ, gói kín, cùng vài mảnh giấy ướt.
Mở ra, tôi ch–eet lặng: bên trong là xấp giấy vay nợ đ–ỏ ch–ót, cùng một tờ đơn kêu c–uứu l-em nh–em chữ viết của mẹ.
Tôi r–un b–ắn người, n–ước m–ắt tr–ào ra.
Hóa ra mẹ đang bị chủ nợ d–ọa s–iết nhà, mà không dám nói vì sợ tôi lo.
Có lẽ mẹ nghĩ tôi sẽ “vô tình thấy” – nhưng lại không ngờ tôi phát hiện ngay trước mặt mẹ chồng.
Bà nhìn thấy, nh—ếch m–ép:
“Giờ thì hiểu rồi nhé, nhà nó cùng đường thật rồi. Nhét giấy nợ vào gạo, đúng là dâu nhà q-;;;uê!”
Tôi không chịu nổi nữa.
Đêm hôm đó, trời đổ mưa tầ-m t–ã, tôi bế con, gói vội vài bộ quần áo, bắt xe khách đêm về quê.
Chỉ kịp mang theo túi gạo còn d–ang d–ở và mấy tờ giấy ướt.
Ba ngày sau, mẹ chồng gọi liên tục, mắng tôi “mang cháu b–ỏ tr–ốn”.
Nhưng rồi, một cuộc điện thoại khác khiến tôi kh–uỵu xuống:
“Cô Linh về gấp nhé. Mẹ cô vừa……. ngất trong nhà kho, cạnh đống giấy vay nóng. Chủ nợ đang bị tạm giữ để điều tra…”
Tôi chỉ biết siết chặt đứa con vào lòng, nấc nghẹn.
Thì ra… túi gạo ấy là lời kêu cứu cuối cùng của mẹ tôi.