×
×

Ngày đó bác sĩ nói chỉ cần 200 triệu là vợ con còn cơ hội,” anh cười khan, giọng nghẹn lại. “Con quỳ xuống, con xin. Con nói con sẽ trả, bán nhà cũng trả. Nhưng hai người nói gì?

Em chồng vừa dứt lời trên bàn ăn: bố mẹ chồng đã đưa toàn bộ 20 tỷ tiền đền bù giải tỏa nhà cũ cho cậu ta. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì người chồng luôn điềm đạm của tôi đã bất ngờ đứng phắt dậy, lật tung cả bàn ăn. Canh nóng, thức ăn và mảnh thủy tinh vỡ tung tóe, bắn đầy người bố mẹ chồng vốn quen sống sung sướng an nhàn suốt năm năm qua. “Lúc tôi cầu xin hai người cho vợ tôi mượn 200 triệu để cứu mạng, hai người bảo không có!” Chồng tôi đỏ mắt, chỉ tay ra cửa, gầm lên: “Giờ thì cầm 20 tỷ của các người, cút đi!”

Tôi chết lặng.

Cả căn nhà vốn lúc nào cũng bóng loáng, mùi nước hoa đắt tiền và tiếng cười giả tạo bỗng chốc biến thành một bãi chiến trường. Mẹ chồng tôi hét lên thất thanh khi bát canh nóng đổ lên chiếc váy lụa, còn bố chồng thì trượt chân ngã xuống nền nhà đầy mảnh vỡ, khuôn mặt tái mét vì vừa đau vừa sốc.

Em chồng đứng chết trân, miệng há hốc, tay vẫn cầm ly rượu chưa kịp đặt xuống.

Chồng tôi thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đây là lần đầu tiên trong mười năm chung sống, tôi thấy anh như vậy. Người đàn ông luôn nhẫn nhịn, luôn cúi đầu trước bố mẹ, luôn nói “thôi bỏ qua đi em” giờ đây giống như một con thú bị dồn đến đường cùng.

“Ngày đó bác sĩ nói chỉ cần 200 triệu là vợ con còn cơ hội,” anh cười khan, giọng nghẹn lại. “Con quỳ xuống, con xin. Con nói con sẽ trả, bán nhà cũng trả. Nhưng hai người nói gì?”

Mẹ chồng tôi run rẩy:
“Lúc đó… tiền chưa về… chúng ta cũng khó khăn…”

“Khó khăn?”
Chồng tôi bật cười, nước mắt trào ra.
“Khó khăn mà vẫn đi du lịch châu Âu? Khó khăn mà vẫn mua xe mới cho con út? Khó khăn mà để vợ con nằm chờ chết ngoài hành lang bệnh viện?”

Tôi nắm chặt tay áo anh. Ký ức ùa về: những đêm tôi đau đến ngất lịm, anh chạy vạy khắp nơi, bán cả chiếc nhẫn cưới, vay nóng từng đồng. Cuối cùng… tôi sống sót. Nhưng cũng từ đó, trong anh có thứ gì đó vỡ vụn.

Bố chồng chống tay ngồi dậy, giọng run nhưng vẫn cố giữ uy quyền:
“Dù sao chúng tao cũng là bố mẹ mày!”

“Không,” anh lắc đầu, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
“Bố mẹ không bỏ mặc con dâu mình chết vì 200 triệu, rồi quay đi trao 20 tỷ cho đứa con trai chỉ biết ăn chơi.”

Anh quay sang em chồng:
“Mày cầm tiền đi. Đi ngay hôm nay. Từ giờ trở đi, nhà này không còn chỗ cho những người chỉ biết máu mủ khi có lợi.”

Không ai nói thêm được câu nào.

Tối hôm đó, họ dọn đi thật. Không một lời xin lỗi. Không một cái ngoái đầu.

Chỉ còn lại căn nhà trống trải, mùi canh đổ chưa kịp lau và hai vợ chồng tôi ngồi bệt xuống sàn. Anh ôm mặt khóc như một đứa trẻ. Tôi ôm lấy anh, lần đầu tiên thấy mình không còn là người phải chịu đựng nữa, mà là người được ở lại.

Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi.

Nhẹ nhõm.

Và cũng là lúc tôi hiểu ra: có những gia đình phải tan vỡ, thì một gia đình khác mới có cơ hội được cứu.

Related Posts

Our Privacy policy

https://xemtinnhanh10.com - © 2026 News